Thursday, September 14, 2006

kinh ca quynh (draft)

thơ hiếu anh


kinh cà quỷnh


đêm nay một đêm nữa
mặc chiếc áo đấu tranh
trận không cần chọn lựa
đối thủ không là anh

giữa bão bùng nổi dậy
thì êm đềm đâu đây
giòng suối nguồn man mác
len lỏi chảy muộn màng

bỗng dưng như mê sảng
những lần suối chảy hoang
ngược đá xốc vào hang
chiến trường như đại nạn


khi với anh

khô khan nhưng có linh hồn
một không của máy dập dồn trái tim


kinh cà khịa

gió đầu thu lành lạnh
cơn nắng cuối hè chuyển độ thu sang
nhưng mùa nào cũng vẫn mênh mang
niềm u ẩn chung riêng bất tận
ai có biết thế nào là uất hận
để có những đêm trăn trở ảo mù
sao không buồn những giây phút phù du
buồn như kiếp con người tự muôn thuở
trẻ trung già
một đời ai chọn cho ra lầm lỡ
thu lại về gió đập vỡ lá rơi



kinh cà tang


ở đây thế giới ảo hồn
ở đây tôi có nỗi hờn quốc vong
vần thơ quyện với thu phong
gửi người chưa biết nhưng lòng mến nhau
từng đêm người ở miền cao
vài hàng trên mạng đã vào cận bên
cùng tôi hưởng thú êm đềm
khi lòng còn nặng nỗi niềm quê hương
bao năm vẫn chữ tha hương
quay cuồng cuộc sống vấn vương nỗi sầu
tầm tay nhỏ bé tiêu hao
kiếp đời còn lại làm sao toại nguyền
đổi đau khổ thành phước duyên
đổi đời tàn lụy thành tiên cõi tràng
hạnh phúc sao những đêm sang
trải lòng textchat từng trang rõ ràng
bao la gió biển mây ngàn
phá tung rào hẹp những vần cứng xơ
cho tư tưởng bắt giấc mơ

mộng hồn thực tế lửng lờ trôi trôi



.

nam me toi tren ghe mat xa (draft)

thơ ngô du đông

nằm mê tơi trên ghế mát xa




em cứ nằm dài trên ghế
chờ cái cục sắt chạy lên chạy xuống
thiệt tình
tận hưởng đê mê đến từng đốt sống lưng
nhuyễn mềm thớ thịt nếp da
như được dìu vào cõi thiên thai
làm anh nỗi cả da gà
tại anh không thích nghe nhạc
không thì em đã hát anh nghe
mắt lim dim đành nghe bàng dân thiên hạ chửi ầm trời
em đừng ngủ dù đêm qua thức trắng
em đâu cần người yêu vì có ghế mát xa
em đâu cần mail order người yêu bằng máy
em đâu cần hai bàn tay đầm ấm của anh mà mẹ anh hãnh diện
không môi hôn
không trái tim nhộn nhịp
không cần châu thân hay tâm hồn anh gì cả
như con thuyền không cần sóng gió
sao em cứ nằm im ru cho máy đấm bóp
cho cái cục sắt trồi lên thụt xuống sờ soạn tâm tư em
nghe quốc cộng ầm ĩ để dỗ giấc ngủ cho ngon
hì hì hì
sao em cho anh là người thơ
ngóng mong ảo vọng
thế chấp những thực tế cho những nỗi buồn vui bé nhỏ
sao em nghĩ đời thực không có gì vui
mình có cho nhau đời hư ảo

em đâu cần người yêu bằng xương thịt
em cũng không cần người yêu bằng máy
em tê mê trên cái ghế dài cho cái cục sắt xoa lên chạy xuống từ cổ xuống mông
chỉ cần nghe chúng chửi
để thấy ngon cuộc đời

thảnh thơi giữa miền ô trọc


.

lien khuc hieu anh (draft)

liên khúc thơ của hiếu anh

đập vỡ đêm để có chút vui buồn


đêm em cô liêu



này em
đêm em đang đập vỡ linh hồn
đêm em thấy đời khô cạn
cái monitor tung tăng hình ảnh
có anh hiện diện như rất thân thương
bên em
đến cùng em trong những lúc cô liêu
thương em như dòng sông nhỏ
như màu cây thiên thanh đẹp im lìm
hồn em vĩ đại đó này em
nhặt màu đen của đêm
và tìm anh trên màn ảnh
anh hiện diện đây
mang cho em những thứ để giải buồn
đọc thơ đi em
dòng tư tưởng em sẽ dồi dào
và thấy đời không còn lạnh lẽo
thế nhân là tan tác
em ơi có gì là trường tồn
anh cùng em và mãi mãi bên em



đêm đời thống khổ


cái monitor nhởn nhơ hàng chữ
viết cho anh giữa không gian nung nấu
giữa khí thế đấu tranh
có âm hưởng của quê hương réo rắc
nhân sinh không thể ngục lạnh cuộc đời không mãi là cơn gió lốc
cảm đó đây hồn thiêng dân tộc
viết đi anh tiếng vọng vực xa vời
còn khắc khoải trong lòng người thế hệ
viết cho anh
đêm nơi đây thanh bình
đêm nay có dân mình thống khổ
không gian biến vũ trụ thành hai
thời gian làm dầy thêm sầu hận
đã đến lúc chúng ta đi xóa bỏ tù đày và vị kỷ thối nát
kìa loang lỗ của tình người
bao năm rồi
tâm tưởng còn chơi vơi
vẫn tự nhủ là người con dân việt
tiếng quê hương
có nghe máu tim mình rung chuyển



đêm không còn cô độc


yes
tâm hồn lang thang
hòa dòng lãng mạn
trước khô cứng của cái monitor
có gì đẹp để đời còn đáng sống
và nhớ khi buồn
mục rã cả tâm tư
nhớ gió thương mưa
đêm ở đây trăng không xuyên cành lá
nhưng đêm ở đây có một tâm hồn
bên kia
hòa trong không gian nhăn nhố
tất cả biến tan
cô đọng thành giác ngộ
biết mình là ai
để thấy có một hạnh phúc bối rối
tưởng như tim đã chai đá lạnh lùng
mắt lờ đờ tay lúng túng
hàng mực xanh thao túng chảy hoài
cho ai
cho sương lạnh ngoài kia
cho hồn bay bay bỗng
thấy bên kia có cafe thuốc lá
ngồi trầm ngâm cùng hồn thơ đồng lõa
thôi đi ngủ nhé
night
sẽ làm hay hơn khi cảm hứng