nam me toi tren ghe mat xa (draft)
thơ ngô du đông
nằm mê tơi trên ghế mát xa
em cứ nằm dài trên ghế
chờ cái cục sắt chạy lên chạy xuống
thiệt tình
tận hưởng đê mê đến từng đốt sống lưng
nhuyễn mềm thớ thịt nếp da
như được dìu vào cõi thiên thai
làm anh nỗi cả da gà
tại anh không thích nghe nhạc
không thì em đã hát anh nghe
mắt lim dim đành nghe bàng dân thiên hạ chửi ầm trời
em đừng ngủ dù đêm qua thức trắng
em đâu cần người yêu vì có ghế mát xa
em đâu cần mail order người yêu bằng máy
em đâu cần hai bàn tay đầm ấm của anh mà mẹ anh hãnh diện
không môi hôn
không trái tim nhộn nhịp
không cần châu thân hay tâm hồn anh gì cả
như con thuyền không cần sóng gió
sao em cứ nằm im ru cho máy đấm bóp
cho cái cục sắt trồi lên thụt xuống sờ soạn tâm tư em
nghe quốc cộng ầm ĩ để dỗ giấc ngủ cho ngon
hì hì hì
sao em cho anh là người thơ
ngóng mong ảo vọng
thế chấp những thực tế cho những nỗi buồn vui bé nhỏ
sao em nghĩ đời thực không có gì vui
mình có cho nhau đời hư ảo
em đâu cần người yêu bằng xương thịt
em cũng không cần người yêu bằng máy
em tê mê trên cái ghế dài cho cái cục sắt xoa lên chạy xuống từ cổ xuống mông
chỉ cần nghe chúng chửi
để thấy ngon cuộc đời
thảnh thơi giữa miền ô trọc
.
nằm mê tơi trên ghế mát xa
em cứ nằm dài trên ghế
chờ cái cục sắt chạy lên chạy xuống
thiệt tình
tận hưởng đê mê đến từng đốt sống lưng
nhuyễn mềm thớ thịt nếp da
như được dìu vào cõi thiên thai
làm anh nỗi cả da gà
tại anh không thích nghe nhạc
không thì em đã hát anh nghe
mắt lim dim đành nghe bàng dân thiên hạ chửi ầm trời
em đừng ngủ dù đêm qua thức trắng
em đâu cần người yêu vì có ghế mát xa
em đâu cần mail order người yêu bằng máy
em đâu cần hai bàn tay đầm ấm của anh mà mẹ anh hãnh diện
không môi hôn
không trái tim nhộn nhịp
không cần châu thân hay tâm hồn anh gì cả
như con thuyền không cần sóng gió
sao em cứ nằm im ru cho máy đấm bóp
cho cái cục sắt trồi lên thụt xuống sờ soạn tâm tư em
nghe quốc cộng ầm ĩ để dỗ giấc ngủ cho ngon
hì hì hì
sao em cho anh là người thơ
ngóng mong ảo vọng
thế chấp những thực tế cho những nỗi buồn vui bé nhỏ
sao em nghĩ đời thực không có gì vui
mình có cho nhau đời hư ảo
em đâu cần người yêu bằng xương thịt
em cũng không cần người yêu bằng máy
em tê mê trên cái ghế dài cho cái cục sắt xoa lên chạy xuống từ cổ xuống mông
chỉ cần nghe chúng chửi
để thấy ngon cuộc đời
thảnh thơi giữa miền ô trọc
.

0 Comments:
Post a Comment
<< Home